GỠ LỊCH = TIỀN & TÌNH DỤC

NGƯỜI MẪU HÀ THÀNH

BÁN DÂM CHUYÊN NGHIỆP

Cú trượt dài của Thùy chỉ dừng lại khi cô bị lực lượng chức năng bắt giữ trong lúc đang hành nghề bán dâm. Đến thời điểm này cô mới nhục nhã nhận ra rằng, mình đã là một cô gái hư hỏng, là một cô gái mà mọi người vẫn gọi là “cave”.

Chỉ trước đây vài tháng, “Thùy bobo” (tên thật đã được đổi), vẫn còn là một cô gái đài các, xinh đẹp có tiếng trong làng thời trang và có tiếng tăm trong giới “chân dài” Hà Thành. Nhưng bị lực lượng chức năng bắt quả tang khi đang thực hiện hành vi mua bán dâm, vỏ bọc hào nhoáng của Thùy đã bị lật tẩy.

Cô lộ nguyên hình là một gái bán dâm chuyên nghiệp. Trong bản khai cung, Thùy thừa nhận mình đã hành nghề “buôn phấn, bán hương” được vài năm kinh nghiệm.

Sau những ngày quăng quật trong vũng lầy tội lỗi, khi bước chân vào trung tâm phục hồi nhân phẩm, Thùy mới nhận ra rằng, cuộc đời của mình đã phạm phải quá nhiều sai lầm.

Tham vọng của một cô gái xinh đẹp

Ngược lại thời gian khoảng 5 năm về trước, khi Thùy còn là sinh viên của một trường cao đẳng ngành du lịch ở Hà Nội, rất nhiều người khi thấy em vẫn tấm tắc khen ngợi về nhan sắc. Sở hữu chiều cao lý tưởng cùng khuôn mặt rất khả ái, biết cách ăn mặc đúng thời trang mỗi khi đến trường, nhìn Thùy chẳng khác nào những cô “hot girl” con nhà giàu có.

Xuất thân ở một gia đình thuộc bậc trung lưu ở thành phố Hải Phòng, tuy không quá dư dả nhưng Thùy cũng khá thoải mái trong chuyện ăn tiêu với khoản hỗ trợ của bố mẹ gửi lên hàng tháng.

Với lợi thế ngoại hình của mình, Thùy thường xuất hiện nhiều ở các buổi dạ hội của trường rồi đi tham gia một số các chương trình biểu diễn thời trang không chuyên tổ chức tại những nhà văn hóa, văn nghệ.

Cứ dần dần như vậy, Thùy từng bước đi vào con đường của một cô người mẫu mà chẳng cần qua trường lớp đào tạo.

Tuy không xuất hiện nhiều trên báo chí, truyền hình nhưng trong giới biểu diễn thời trang, Thùy đã phần nào khẳng định được vị trí của mình. Thùy bắt đầu nhận được những lời mời biểu diễn ở các show thời trang lớn, danh giá của thành phố.

Khi kết thúc việc học tập tại trường, Thùy cũng chẳng suy nghĩ về vấn đề đi xin việc vì cô đã quá bận với những lịch diễn thời trang. Thùy bước vào thế giới người mẫu một cách đầy tự nhiên và đúng với sở thích của bản thân.

Dù chưa thực sự quá nổi tiếng nhưng Thùy luôn tự tin, đến một ngày nào đó, cô sẽ trở thành một “vơ đét” trong giới người mẫu Hà Nội và cũng là của Việt Nam. Bước vào giới người mẫu, với rất nhiều mối quan hệ mới, Thùy có nhiều cơ hội kiếm tiền hơn. Tiền đi diễn tuy không quá nhiều nhưng cũng đủ đề cô trang trải cuộc sống nơi phố thị.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy những bạn diễn cùng mình có xe đẹp, quần áo hàng hiệu, có nhà cao cửa rộng, Thùy cảm thấy ấm ức vì “thua bạn kém bè”.

Cô bắt đầu hình thành một tư tưởng, phải kiếm thật nhiều tiền để thay đổi cuộc đời. Tuy tiền thù lao mỗi tối biểu diễn bao giờ cũng tiền triệu nhưng nó cũng chỉ đủ để Thùy trang trải chuyện thuê xe, mua quần áo, sinh hoạt thường nhật.

Ước mơ về một chiếc xe đẹp, một ngôi nhà rộng lớn dường như vẫn còn quá xa với đối với Thùy.

Trong số những mối quan hệ của Thùy, cô có quen với một người đàn ông khá đứng tuổi. Người này rất quan tâm đến cô nhưng không phải là ở chuyện tán tỉnh, bồ nhí. Sau một thời gian thân quen, người đàn ông này ngỏ lời với Thùy về việc giới thiệu cô với một số các đại gia giàu có. Với suy nghĩ quen được những người đàn ông này, bản thân sẽ có nhiều cơ hội thăng tiến, Thùy chẳng hề mảy may suy nghĩ về tương lai bất định của mình phía trước. Cô làm quen hết người này đến người khác.

Những người đàn ông cô quen biết chủ yếu là những người giàu có, xe đẹp, nhà sang. Qua họ, Thùy cũng có được nhiều hơn những cơ hội kiếm tiền, đôi lúc chuyện những đại gia này cho đứt Thùy vài nghìn đô tiêu vặt cũng hết sức bình thường.

Có nhiều tiền, Thùy tha hồ xả láng cho các cuộc ăn chơi. Thùy sắm cho mình những bộ đồ hàng hiệu đắt tiền, lang thang mua sắm ở những trung tâm thương mại sang trọng bậc nhất Hà Nội cả ngày mà chẳng cần lo lắng về vấn đề tiền bạc.

Cứ như vậy, cuộc sống của Thùy trôi qua trong nhung lụa và với những mối quan hệ phức tạp, chồng chéo.

Tuy nhiên, bản thân Thùy lúc này cũng nhận ra một điều rằng, những người đàn ông đến với cô chủ yếu là vì nhu cầu xác thịt. Suy nghĩ được vậy nhưng Thùy chẳng thể dừng lại vì lúc cô quá tự tin bởi sắc đẹp của mình.

Thùy cho rằng, cô cũng chẳng có tình cảm gì với những người đàn ông kia, gặp nhau để lợi dụng nhau, cô cần tiền, còn họ cần cô vì mục đích gì thì mặc họ, miễn sao cả hai bên đều được vui.

Nghĩ vậy mà Thùy cứ triền miên với những gã đàn ông giàu có, mới lạ đến với cô một cách chóng vánh và sặc mùi nhục dục.

Bước trượt dài vào vũng lầy tội lỗi

Khi Thùy quen với lên giường với những người đàn ông lạ thì cô cũng quên luôn việc đi trình diễn thời trang của mình. Với Thùy lúc này, việc lên sàn diễn trở nên quá xa vời vì cô nghĩ đó là một việc làm mất quá nhiều thời gian.

Hơn nữa, số tiền Thùy kiếm được ở những lần đi làm người mẫu đó chẳng thấm tháp vào đâu so với việc cô “đi chơi” cùng với các đại gia. Khát vọng trở thành một người mẫu chuyên nghiệp cứ dần dần mai một trong suy nghĩ của Thùy.

Cô gái trẻ tràn trề tham vọng nổi tiếng ngày nào giờ đã chết chìm trong cuộc sống tiền bạc, nhục dục và mất phương hướng. Những bạn bè xung quanh Thùy cũng khuyên can cô rất nhiều, khuyên cô nên dừng lại việc chơi bời, sa đà, nhưng tất cả những lời nói đó chẳng hề đánh động được đến tư tưởng của cô.

Và khi, sắc đẹp, sự cuốn hút và chẳng còn vị đại gia nào ngó ngàng tới Thùy nữa thì cô bắt đầu nghĩ đến việc đi bán dâm để kiếm tiền sống qua ngày.

Với thân hình và sắc đẹp vốn có, Thùy thuộc diện “hàng cao cấp” với mức giá cao ngất ngưởng. Cô cũng chẳng phải bận tâm đến việc đi mồi chài khách hay ngồi phơi mặt ở các quán bar hay vũ trường.

Quen với một “tú ông” rất có tiếng, mỗi khi có vị khách nào lắm tiền, nhiều của, cần tận hưởng gái đẹp thì Thùy mới xuất hiện. Mỗi lần đi khách như vậy, số tiền Thùy kiếm được không dưới 5 triệu đồng.

Kiếm được nhiều lại tiêu nhiều, dù số tiền có hàng ngày lên đến vài triệu nhưng Thùy cũng chẳng tích cóp được tiền. Bán thân được bao nhiêu, Thùy lại đốt tất cả vào những cuộc ăn chơi tại nhà hàng, quán bar, tiệc tùng thâu đêm với những đám bạn hư đốn.

Kiếm tiền một cách dễ dàng và với suy nghĩ “chẳng còn gì để mất”, Thùy lao dốc không phanh. Cuộc sống của cô cứ triền miên trong những tháng ngày đi bán dâm, thời gian trôi đi và giá trị của cô cũng dần giảm xuống.

Chỉ cách đây vài năm, mỗi người đàn ông khi đến với Thùy phải nâng cô như một bông hoa, nhưng khi đã đi bán dâm chuyên nghiệp, cô gái xinh đẹp ngày nào giờ người khác rẻ rúm như những món hàng hóa.

Phải chiều lòng những gã đàn ông không quen biết để lấy tiền, đôi lúc Thùy cũng cảm thấy bản thân mình nhục nhã, ê chề. Tuy nhiên, nếu như dừng lại không đi tiếp khách nữa Thùy sẽ chẳng thể kiếm đâu được tiền để nuôi sống bản thân.

Cú trượt dài của Thùy chỉ dừng lại khi cô bị lực lượng chức năng bắt giữ trong lúc đang hành nghề bán dâm. Đến thời điểm này cô mới nhục nhã nhận ra rằng, mình đã là một cô gái hư hỏng, là một cô gái mà mọi người vẫn gọi là “cave”.

Cho đến khi phải vào trại phục hồi nhân phẩm, Thùy đã hiểu rằng, mình đã đi quá xa giới hạn cho phép. Ngoảnh lại nhìn những gì đã qua, Thùy cảm thấy một sự tiếc nuối và bất lực.

Khi đã có một thời gia suy nghĩ về những việc mình đã làm, Thùy cảm thấy ân hận và mong muốn một sự thứ tha của mọi người xung quanh. Cô chẳng trách cứ bất kỳ ai mà chỉ tự sỉ vả bản thân mình đã không đứng vững được trước những cám dỗ tiền bạc và nhục dục của cuộc đời.

Một tương lai sáng ngời, một sự nghiệp thời trang lừng lẫy có lẽ đã thuộc về Thùy nếu như cô không quá sa đà vào những mối quan hệ của các đại gia.

Và Thùy nghĩ, giá như mình khi học xong đi xin một công việc bình thường để làm, có lẽ lúc này cô đã có được một gia đình yên ấm và một cuộc sống ổn định. Tuy nhiên, tất cả những điều đó đều đã ở phía sau, trước mắt Thùy vẫn còn một tương lai mới, cuộc sống mới.

Ngẫm nghĩ về tất cả, Thùy chia sẻ: “Có lẽ em sẽ về quê, ở cùng với cha mẹ rồi mới có thể tìm ra hướng đi mới được. Muốn thoát khỏi cuộc sống ở nơi có quá nhiều cám dỗ này thì cách tốt nhất là em nên về với gia đình…”. (theo Đan Thủy)

KHI THẦY GIÁO

CƯỠNG DÂM HỌC SINH

“Phong luôn ép các học sinh nữ vào nhà vệ sinh nam rồi đóng cửa lại để thực hiện hành vi sàm sỡ. Ngoài việc xâm hại vùng kín của các học sinh nữ, Mai Thanh Phong còn bắt các em “phục vụ” mình bằng cách ép các em sờ vào vào vùng kín của mình.”

Thú tính nổi lên khiến những người thầy vẫn thường ngày cặm cụi với phấn trắng, bảng đen bỗng chốc biến thành những tên yêu râu xanh cuồng dâm, bệnh hoạn.

Thầy giáo dâm ô với hàng chục học sinh

Thời gian qua, câu chuyện thầy giáo Mai Thanh Phong (21 tuổi, ngụ tại huyện An Phú, An Giang) hiếp dâm hàng chục học sinh nữ lớp 4, lớp 5 của trường Tiểu học B Núi Sam (thị xã Châu Đốc, An Giang) đã khiến dư luận thật sự bàng hoàng, phẫn nộ.

Theo đơn tố cáo của nhiều phụ huynh, trong các tiết dạy thể dục, Phong đã sàm sỡ, xâm hại tình dục hơn 10 học sinh nữ khối lớp 4 và 5 ngay tại trường để thỏa mãn dục vọng đê hèn của mình. Cá biệt có em đã bị xâm hại tới 2 lần.

Lời kể của các em N.T.M.L, D.T.X, T.V.N, V.H… cũng cho biết Phong luôn ép các học sinh nữ vào nhà vệ sinh nam rồi đóng cửa lại để thực hiện hành vi sàm sỡ. Ngoài việc xâm hại vùng kín của các học sinh nữ, Mai Thanh Phong còn bắt các em “phục vụ” mình bằng cách ép các em sờ vào vào vùng kín của mình.

Khi các em khóc lóc, van xin và định vùng chạy thì liền bị Phong kéo lại, dùng vũ lực để tiếp tục thực hiện hành vi thú tính.

Sau khi thỏa mãn, Phong vẫn bình thản tiếp tục lên lớp và khi hết tiết thì chủ động tìm gặp học sinh đe dọa không được kể chuyện với ai và hứa sẽ nâng điểm cho các em.

Chỉ đến khi vụ việc kéo dài khiến nhiều học sinh rơi vào trạng thái hoảng loạn, thì các em mới dám thú nhận với gia đình.

Với tính chất nghiêm trọng của vụ việc, ngày 4/2/2012, Công an thị xã Châu Đốc đã tiến hành khởi tố và bắt tạm giam Mai Thanh Phong để điều tra làm rõ về hành vi dâm ô đối với trẻ em.

Hiệu trưởng đội lốt yêu râu xanh

Vụ án Sầm Đức Xương (nguyên hiệu trưởng trường THPT Việt Vinh, Bắc Quang, Hà Giang) được xem như một vết ố khó gột của ngành giáo dục. Từ thú vui bệnh hoạn của mình, Sầm Đức Xương dần trở thành đầu mối trong đường dây mua bán dâm trẻ vị thành niên.

Quá trình điều tra cho thấy, trong một thời gian dài, Sầm Đức Xương liên tục quan hệ với nhiều “bạn tình” còn ngồi trên ghế nhà trường. Không chỉ dẫn trò vào các nhà nghỉ hạng sang để thỏa mãn thú tính mà nhà giáo này còn “hành sự” ngay trong phòng làm việc của mình.

Vị hiệu trưởng này cũng nổi tiếng là người chi đẹp, khi sau mỗi lần mây mưa với các học sinh, Sầm Đức Xương đều trả tiền boa.

Theo khai nhận, từ tháng 7/2008 – tháng 9/2009, Sầm Đức Xương đã quan hệ với em Nguyễn Thúy Hằng (SN 1991) 4 lần, trả cho nữ sinh này 3,1 triệu đồng.

Qua sự dẫn dắt của Hằng, Xương cũng tiếp cận được với nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy (SN1992). Sau ba lần mây mưa, Thúy được nhận 650.000 đồng tiền boa.

Chưa thỏa mãn thú tính, sau các lần quan hệ với Hằng và Thúy, Sầm Đức Xương luôn đặt vấn đề nhờ tìm các nữ sinh còn trinh để mua và hứa ngọt ngào : “Nếu người nào còn trinh thầy trả từ 3 – 4 triệu đồng, nếu đã mất trinh thì chỉ 1 triệu đồng”.

Trong số các nạn nhân của gã thầy giáo bệnh hoạn, có 2 học sinh còn rất trẻ là N.T.N và N.T.T.K, lúc đó đều là học sinh lớp 8 Trường THCS thị trấn Việt Lâm (Vị Xuyên).

Bằng chứng rõ ràng là vậy, xong tại phiên tòa phúc thẩm vào cuối tháng 1/2010, Sầm Đức Xương vẫn một mực chối tội khi khai rằng mình không có khả năng quan hệ tình dục do bị tiểu đường nặng. Thậm chí để chứng minh mình trong sạch, ông Xương còn đòi… cởi quần trước tòa.

Ngày 28/6/2011, tòa án tối cao đã bác kháng cáo của Sầm Đức Xương, y án mức 9 năm tù giam đối với yêu râu xanh này.

Giáo viên chủ nhiệm hiếp dâm 7 học sinh

Khuôn mặt điển trai, có vẻ trí thức, nên khi hay tin Nguyễn Hữu Lai (SN 1977), giáo viên trường tiểu học Đình Tổ 2 (Thuận Thành, Bắc Ninh) là thủ phạm hiếp dâm 7 bé gái lớp 3 đã khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng.

Lợi dụng chức vụ Bí thư chi đoàn trường, Lai đã yêu cầu các học sinh nữ có khuyết điểm ở lại để “bảo ban”. Từ tháng 3/2005 – tháng 5/2007, Lai đã thực hiện hành vi giao cấu với 5 học sinh lớp 3A do mình chủ nhiệm tới 11 lần

Những hành vi đồi bại của Lai bị phát hiện khi cháu N. về nhà liên tục kêu đau và xót tại vùng kín. Quá bức xúc, ngay hôm sau, mẹ cháu N. đã có đơn gửi tới các cơ quan chức năng nhờ can thiệp.

Tháng 11/2007, tòa án tỉnh Bắc Ninh đã mở phiên xét xử, tuyên phạt Nguyễn Hữu Lai mức án chung thân về tội hiếp dâm trẻ em.

Giở trò với học sinh lớp 1 ngay tại lớp

Tháng 5/2007, Công an huyện Kỳ Sơn (Nghệ An) nhận được đơn thư trình báo của nhiều phụ huynh học sinh trường tiểu học Mường Xén, tố cáo thầy giáo Nguyễn Ngọc Anh (SN 1980) đã có hành vi dâm ô với con gái họ.

Theo đó, từ khi về trường công tác vào tháng 4/2006, lợi dụng các em học sinh bán trú ở lại nghỉ trưa, Nguyễn Ngọc Anh đã giờ trò đồi bại với một số học sinh nữ ngay tại lớp, trong đó có nhiều em mới chỉ học lớp 2.

Khi vụ việc bị phanh phui, Nguyễn Ngọc Anh đã phải đối mặt với mức ăn 24 năm tù giam.

Trên đây chỉ là một vài trường hợp trong vô vàn các vụ hiếp dâm mà thủ phạm là các thầy giáo. Hàng loạt vụ việc đã bị phát giác, hàng chục bản án đã được tuyên, nhưng dường như chừng đó vẫn chưa đủ sức răn đe khi vẫn có nhiều nữ sinh là nạn nhân của những tên yêu râu xanh đội lốt thầy giáo. (theo M.Anh)

1.001 CÁCH “HÔI CỦA”

TỪ TÀI XẾ TAXI

Không chỉ mất tiền vì những cuốc taxi trời ơi do đồng hồ nhảy liên tục mà rất nhiều người đã mất tài sản như điện thoại, laptop, ví… sau khi bước xuống xe taxi. Hàng loạt chiêu trò để “hôi của” hành khách đang được một số tài xế taxi thực hiện thuần thục.

Bấm đồng hồ tạo bằng chứng ngoại phạm

Mới đây, du khách người Đức tên Simon Kapitza đã tố cáo một tài xế taxi hãng V…. ăn trộm laptop của mình với nhiều dữ liệu quan trọng bên trong. Vụ việc xảy ra vào ngày 26/2, tại cửa hiệu thời trang Nam Silk (số 3 đường Bùi Viện, Q.1).

Theo đoạn video clip do camera của hiệu thời trang Nam Silk ghi lại, có khả năng Simon Kapitza đã bị tài xế taxi nhanh tay cuỗm mất máy tính. Cụ thể là tài xế này viện cớ chờ Simon Kapitza lâu quá nên bỏ đi và “nhân tiện” xách theo chiếc laptop của khách.

Đã nhiều năm làm cho một hãng taxi lớn tại Sài Gòn và mới nghỉ việc cách đây vài tháng do phải chăm sóc vợ vừa sinh con, anh T. (ở Bình Dương) đã rất bất bình khi đọc báo thấy nhiều thông tin về khách đi xe bị tài xế taxi cố tình lấy cắp tài sản thời gian gần đây.

“Nói về chiêu trò “hôi của” thì tài xế taxi có nhiều lắm, trong đó có chiêu bấm đồng hồ tính tiền để tạo bằng chứng ngoại phạm”, anh T. nói. Để lý giải rõ hơn về chiêu thức này, anh T. kể : “Ví dụ tài xế taxi chở khách A đến khách sạn. Khi phát hiện khách để quên tài sản trên xe, những tài xế nào nổi lòng tham sẽ lẳng lặng lái xe đi thật nhanh. Sau khi đi được 100m, tài xế này sẽ bấm đồng hồ tính tiền, vờ như có khách đón xe dọc đường. Sau đó, tài xế tiếp tục tắt đồng hồ rồi lại mở/tắt đồng hồ tính tiền nhiều lần. Làm vậy để dễ viện cớ đổ thừa có khách mới lên xe và dồn hết trách nhiệm cho vị khách “tưởng tượng này” trong việc lấy tài sản của người khách trước”.

Theo lời T., làm như vậy, thì dù khách có nhớ số tài, số xe thì cũng không thể nào bắt bẻ được tài xế.

Anh T. cho biết, cách đây mấy tháng, một tài xế cùng hãng với anh có chở khách người nước ngoài tới khách sạn thuộc khu chung cư Chánh Nghĩa, Bình Dương. Đến nơi khách bỏ quên laptop trên xe, tài xế này đã khởi động xe chạy mất hút. Tuy nhiên do khách sạn trên có camera an ninh, nên sau đó tài xế này bị truy ra, và đã bị đuổi việc.

Chiêu trò cướp đồ, moi tiền của khách

Cũng theo anh T., nhiều tài xế còn ”cướp” tài sản của hành khách một cách trắng trợn hơn. Khi để ý thấy khách say xỉn, đặc biệt là người nước ngoài, để điện thoại di động hay ví tiền ló ra ngoài, những tài xế có ý gian sẽ “móc” thẳng tay.

Thậm chí, một số tài xế cố tình chạy vào ổ gà, ổ voi để xe xóc nẩy lên, khiến điện thoại hay ví tiền của khách say xỉn rớt xuống sàn xe rồi chôm một cách nhẹ nhàng.

“Mà thường thì khách say xỉn sẽ không nhớ mình đã làm rớt điện thoại hay ví tiền ở đâu. Và tài xế taxi tham vẫn an toàn”, anh T. nói.

Để tránh tình trạng bị tài xế cố tình “hôi của”, anh T. khuyến cáo hành khách cần phải chú ý số tài, biển số xe, và bảng tên của tài xế. Để khi xảy ra sự cố mất hay để quên đồ đạc trên xe, hành khách có thể báo cho tổng đài của hãng những thông tin rõ ràng. Như vậy, quá trình điều tra truy ra thủ phạm sẽ nhanh hơn.

Là người có thâm niên 20 năm chạy xe taxi, anh H.A, tài xế taxi, nói rằng anh cũng biết có hiện tượng tài xế tham lam bấm đồng hồ để tạo bằng chứng ngoại phạm như anh T. đã nói. ”Tuy nhiên, thật sự số tài xế này là không nhiều”, anh H.A khẳng định.

Anh H.A lưu ý, có tài xế khi chở khách ban đêm, lúc khách lấy ví trả tiền, tài xế đã cố tình không mở đèn trong xe, để dễ giở trò moi tiền của khách.

”Bằng cách này, tài xế sẽ tráo tiền và bảo khách đưa nhầm tiền, sau đó yêu cầu đưa lại tờ tiền khác lớn hơn. Nhiều khách không để ý tưởng mình nhầm thật nên làm theo và bị lừa”, anh H.A kể. Do vậy, để không “dính bẫy” của những tài xế có lòng tham, hành khách nên yêu cầu tài xế mở đèn trong xe khi tính tiền.

”Theo nguyên tắc thì lúc tính tiền, tài xế phải chủ động mở đèn trong xe khi trời tối, để khách có thể nhìn thấy rõ số tiền đã đưa và tiền thối lại”, anh H.A cho biết.

Nạn tài xế taxi gian lận phổ biến ở các nước

Từ tháng 4/2012, 652 xe taxi ở thành phố Oxford (Anh) sẽ phải gắn camera để ghi lại hình ảnh trên xe, theo báo Daily Express (Anh).

Quy định này được Hội đồng thành phố thông qua hồi năm ngoái, sau khi có sự gia tăng những đơn kiện của cả tài xế lẫn hành khách, liên quan đến nạn tính tiền xe quá mức, những hành động xâm hại tình dục và tấn công tài xế.

Tuy nhiên, quy định này gặp nhiều sự phản đối từ dư luận.

Tại Hàn Quốc, do lo sợ tình trạng một số taxi gian lận hét giá với du khách nước ngoài sẽ làm hoen ố hình ảnh du lịch đất nước, Chính phủ xứ kim chi vừa ban hành một số quy định khắt khe hơn đối với hoạt động taxi. Theo đó, du khách nước ngoài khi tới Hàn Quốc, gặp những rắc rối với tài xế taxi có thể báo với cảnh sát thông qua tổng đài 1330 để được hỗ trợ dịch vụ suốt 24/24 giờ, bằng tiếng nước ngoài.

Còn tại Úc, cánh tài xế taxi cũng có lắm chiêu thức để gian lận thẻ tín dụng, nhằm ”chặt chém” hành khách. Theo đó, tài xế taxi thường thủ sẵn một thẻ tín dụng riêng giống hệt loại thẻ mà khách thường dùng để thanh toán cước taxi. Hễ khách đưa thẻ của họ ra để thanh toán thì tài xế sẽ tráo bằng thẻ “copy” để nâng giá tiền và móc túi khách hàng. Chiêu thức này thường áp dụng đối với hành khách trong các tình huống vội vàng như trễ tàu, máy bay hay khách say xỉn.

Tháng 3/2010, báo New York Times (Mỹ) dẫn một nguồn tin cho hay, khoảng 3.000 tài xế taxi tại New York thường xuyên nâng giá bằng cách điều chỉnh gian lận đồng hồ hành trình. Mỗi chuyến chở khách, tài xế taxi gian lận từ 4 đến 5 USD.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s